Dường như định mệnh đã xui khiến tôi đi theo anh, người chồng  mà bao nhiêu  năm nay tôi tin yêu, không một chút nghi ngờ. Tôi cảm thấy xấu hổ  với chính bản thân mình khi mang trong lòng những mối hoài nghi về mối quan hệ bên ngoài của chồng. Vừa đi theo anh tôi vừa lẩm bẩm những câu nói từ trước tới giờ tôi vẫn tâm niệm trong lòng: “Anh không phải là người như thế, nhất định không phải. Anh có lẽ không lừa dối mình”.

Đứng từ xa, tôi có thể nhìn thấy dù không rõ lắm khuôn mặt của người 
phụ nữ đang ngồi bên cạnh anh. Một khung cảnh thật lãng mạn, một không khí thật đầy yêu thương. Cảnh tượng này rất quen, giống như mấy năm về trước tôi và anh còn yêu nhau. Nhưng từ khi trở thành vợ chồng, mọi thứ đã không còn như xưa nữa. Anh ít lãng mạn, ít quan tâm tới tôi hơn. Cả hai chúng tôi chỉ biết đến có công việc và con cái. Tôi không oán trách điều đó và cho rằng, đó chính là lẽ đương nhiên của bất kì cuộc hôn nhân nào. Nếu cứ hi vọng rằng, hôn nhân vẫn sẽ nguyên vẹn như khi còn yêu nhau, tôi chỉ e rằng, cả tôi và anh cũng sẽ cùng hụt hẫng khi sống cùng nhau. Vì thế, tôi chấp nhận, trở thành người vợ lầm lũi, chỉ biết đến việc chăm chồng, chăm con.
Valentine, niềm tin đã mất..., Eva tám, valentine 2012, valentine, hanh phuc gia dinh, chong phan boi, tinh yeu, hanh phuc, bao phu nu
Đứng từ xa, tôi có thể nhìn thấy dù không rõ lắm khuôn mặt của người phụ nữ đang ngồi bên cạnh anh. (ảnh minh họa)
 
Tôi chưa bao giờ đòi hỏi anh một thứ gì đó cao sang, cũng không bắt anh phải mua cho tôi thứ này thứ kia làm quà nhân ngày lễ. Anh cũng không hứa hẹn với tôi bất cứ thứ gì và cũng không có biểu  hiện gì khác lạ trong suốt thời gian chúng tôi chung sống cùng nhau. Anh luôn luôn là người đàn ông mẫu mực, đi về đúng giờ, không nhậu nhẹt la cà như bao người khác. Vậy có lý gì tôi không tin tưởng chồng mình. Nhưng tại sao, người đàn bà ấy và anh lại nắm tay nhau, vui vẻ như thế. Anh đã dành thời gian nào để ngoại tình? Họ nhìn nhau âu yếm lam sao. Tôi như người mất hồn,  không tin vào mắt mình nữa. Vậy mà anh nói dối tôi, anh đi gặp sếp có việc gấp, anh về ngay. Anh đến tặng quà người ta, sợ người ta hờn dỗi. Vậy mà, ngay cả món quà cho vợ, anh cũng  không nhớ trong ngày lễ tình nhân này. 

Tôi khóc như mưa. Dường như bao nhiêu năm nay, chưa lần nào tôi phải đau khổ và khóc nhiều như thế. Tôi đã không còn tin vào tình yêu nữa. Có lẽ, sự việc này đã khiến tôi mất hết niềm tin ở anh. Chúng tôi phải tiếp tục thế nào đây, vì thời gian còn quá dài, tình nghĩa vợ chồng mới chỉ có vài năm mà thôi.

Tôi gọi điện cho anh để biết rằng anh sẽ nói gì trong hoàn cảnh này. Anh lôi thiện thoại ra và không nhấc máy. Anh lại đặt trên bàn tiếp tục nhìn người đàn bà ấy, quan tâm cô ta bằng những cử chỉ âu yếm. Tôi đi về nhà trong niềm đau xót. Tôi nhắn tin cho anh chỉ vẻn vẹn một dòng: “Em tưởng sếp của anh không phải là phụ nữ”. Tôi đi ngủ trước, mâm cơm nguội ngơ nguội ngắt. 

Ngày hôm sau và nhiều ngày sau đó, tôi không nói chuyện với anh một lời nào. Khuôn mặt phản ứng của anh ra sao tôi cũng không nhìn rõ. Dường như tôi chẳng muốn nhìn vào người chồng ấy hay tôi không dám đối diện với sự thật phũ phàng này. 

Anh thường xuyên nhắn tin cho tôi, mời tôi đi ăn vào mỗi  buổi trưa để tìm lại kí ức. Nhiều lần về nhà, thấy anh xắn tay áo lên nấu cơm, rồi đợi tôi về ăn, từ bao giờ anh đã thay tôi làm một số việc nhà mà trước giờ anh chưa bao giờ đụng tới. Phải chăng anh đã biết lỗi của mình.

Valentine, niềm tin đã mất..., Eva tám, valentine 2012, valentine, hanh phuc gia dinh, chong phan boi, tinh yeu, hanh phuc, bao phu nu
Anh chưa bao giờ quát mắng tôi, nhưng lời nói nhẹ nhàng, ân cần đến thế thì có lẽ lâu lắm rồi tôi chưa nghe được. (ảnh minh họa)

Tôi đợi ở anh một câu trả lời nhưng tôi cũng không níu kéo con người đã phản bội mình và đã hứa không dễ dàng gì tha thứ cho anh. Nhưng hôm nay đây, khi nhìn thấy anh chu toàn như thế, bao nhiêu hận thù trong tôi tan biến, tôi bỗng thấy thương anh vô cùng. 

Đêm ấy, khi tôi đã nằm yên vị, quay mặt vào tường, tôi biết vòng tay anh đang ôm lấy tôi. Anh thủ thỉ lời nói nhẹ nhàng: “Anh xin lỗi, hãy tha thứ cho anh!”. Nước mắt tôi trào ra, không nói được lời nào. Anh chưa bao giờ quát mắng tôi, nhưng lời nói nhẹ nhàng, ân cần đến thế thì có lẽ lâu lắm rồi tôi chưa nghe được. Tôi nên làm gì, đàn bà thật yếu đuối… Tôi đã cảm thấy mình không còn cứng rắn như lúc nào… 
Theo eva.vn
Your Ad Here
THAM GIA Ý KIẾN VỀ BÀI VIẾT TRÊN  
  Họ và Tên:*
  Email:*
  Tiêu đề :*
  Ý kiến của bạn 
  Code antispam